cực hình

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Hình phạt nặng nhất, làm cho phải chịu mọi sự đau đớn nhục nhã: "Cực hình" chỉ hình phạt khắc nghiệt, tột cùng, gây ra đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.
    • Cách, thủ đoạn làm cho đau đớn hoặc căng thẳng kéo dài: "Cực hình" còn được dùng để chỉ một tình trạng, một cách đối xử gây ra sự dày , khổ sở kéo dài.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Pháp luật thời phong kiến nhiều loại cực hình man rợ. (Luật pháp thời phong kiến nhiều loại hình phạt tàn khốc.)
    • Việc chờ đợi kết quả xét nghiệm trong im lặng một cực hình đối với anh ấy. (Việc chờ đợi kết quả xét nghiệm trong im lặng một sự dày đối với anh ấy.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Chịu cực hình": phải trải qua, gánh chịu sự đau đớn, tra tấn.

    • Những người chính trị phải chịu đủ mọi cực hình. (Những người chính trị phải chịu đựng mọi hình thức tra tấn.)
  • "Một cực hình" (nghĩa bóng): dùng để nhấn mạnh một việc đó rất khó chịu, mệt mỏi hoặc căng thẳng.

    • Phải ngồi nghe bài giảng dài ba tiếng thật sự một cực hình. (Phải ngồi nghe bài giảng dài ba tiếng thực sự một sự tra tấn.)
Biến thể từ gần giống
  • Hành hình (động từ): thi hành hình phạt, đặc biệt tử hình.

    • Tên tội phạm bị đưa ra pháp trường để hành hình. (Tên tội phạm bị đưa ra pháp trường để thi hành án tử.)
  • Tra tấn (động từ): dùng nhục hình để làm cho đau đớn, thường để ép khai báo.

    • Bọn chúng dùng nhiều thủ đoạn để tra tấn người . (Bọn chúng dùng nhiều thủ đoạn để làm đau đớn người .)
Từ đồng nghĩa
  • Khổ hình: hình phạt gây đau khổ.
  • Nhục hình: hình phạt làm nhục, hành hạ thân thể.
  • Hình phạt: sự trừng phạt nói chung theo quy định.
Từ trái nghĩa
  • Ân xá: miễn hoặc giảm hình phạt.
  • Khoan hồng: rộng lượng, không trừng phạt nặng.
Thành ngữ liên quan
  • Cực hình thập tự: chỉ sự đau khổ tột cùng, như hình phạt đóng đinh trên thập tự giá.
    • Anh ấy cảm thấy như đang chịu cực hình thập tự khi phải đối mặt với sự thật. (Anh ấy cảm thấy như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng khi phải đối mặt với sự thật.)
  1. dt. 1. Hình phạt nặng nhất, làm cho phải chịu mọi sự đau đớn nhục nhã. 2. Cách, thủ đoạn làm cho đau đớn hoặc căng thẳng kéo dài: Bắt làm như vậy một cực hình.